Sự kiện
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Gia Lai: Từ mối tình thời sinh viên đến lời hẹn ước giữ rừng giữa đại ngàn của đôi vợ chồng trẻ

Nghe theo tiếng gọi của trái tim và tình yêu dành cho đại ngàn, anh Trần Quang Ngọc (SN 1989, trú phường An Phú, Gia Lai) đã rẽ sang một con đường hoàn toàn khác -nghề giữ rừng. Suốt nhiều năm qua, anh cùng vợ là chị Võ Thị Phượng đã lặng lẽ đồng hành trên những cung đường tuần tra giữa núi rừng, cùng nhau vượt qua muôn vàn gian khó với lời hẹn ước giản dị nhưng bền bỉ giữ cho những cánh rừng mãi xanh.

Đôi vợ chồng trẻ cùng chung lời hẹn ước giữ cánh rừng mãi xanh

Anh Trần Quang Ngọc và vợ là chị Võ Thị Phượng (SN 1989) hiện là nhân viên quản lý, bảo vệ rừng thuộc Ban Quản lý rừng phòng hộ Đông Bắc Chư Păh (Gia Lai). Ở đơn vị này, họ là một trong những cặp vợ chồng hiếm hoi cùng theo học ngành lâm nghiệp và cùng chung lời thề bảo vệ, gìn giữ màu xanh của rừng.

z7600515899978_e9542cf4395d8232b5d4eb2d5468966d.jpg

Đôi vợ chồng trẻ cùng chung màu áo với lời thề giữ rừng

Câu chuyện của họ bắt đầu từ những năm tháng còn là sinh viên tại tỉnh Quảng Nam (cũ), nay là TP Đà Nẵng. Năm 2012, sau khi tốt nghiệp, chị Phượng xin vào làm việc tại Ban Quản lý rừng phòng hộ Đông Bắc Chư Păh, còn anh Ngọc khi ấy vẫn mưu sinh với nghề dịch vụ du lịch, vận tải.

Lo lắng cho sự nguy hiểm của nghề tài xế, chị Phượng đã khuyên bạn trai theo học ngành lâm nghiệp. Nghe lời người yêu, anh Ngọc quyết định rẽ hướng cuộc đời, bắt đầu lại từ đầu với ngành học mới.

Sau khi tốt nghiệp, anh xin vào làm việc tại chính đơn vị của chị Phượng. Từ đó, họ không chỉ là người yêu, người bạn đời mà còn trở thành những người đồng đội trong hành trình giữ rừng. Những chuyến tuần tra vượt dốc, băng suối giữa đại ngàn, những ngày mưa rừng trơn trượt hay những đêm dài giữa núi rừng đã khiến tình yêu của họ thêm bền chặt. Năm 2016, họ nên duyên vợ chồng và lần lượt chào đón hai đứa con nhỏ.

z7600515968755_c553dc4d76887316ca35f40298549789.jpg

Suốt nhiều năm qua, chị Phượng và anh Ngọc luôn lặng lẽ đồng hành trên những cung đường tuần tra giữa núi rừng

Hơn một thập kỷ gắn bó với rừng, bước chân của vợ chồng anh Ngọc - chị Phượng đã in dấu khắp những cánh rừng thuộc huyện Chư Păh, nay là xã Ia Khươi (Gia Lai). Từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ khi nhận nhiệm vụ, họ đã tự nhủ với nhau một lời thề giản dị: Còn rừng là còn nhà, còn sức là còn giữ rừng.” Lời hẹn ước ấy trở thành động lực để đôi vợ chồng trẻ kiên trì bám rừng, vượt qua mọi gian nan.

Nếu việc tuần tra giữ rừng đã vất vả với nam giới thì với phụ nữ, khó khăn càng nhân lên gấp bội. Thế nhưng suốt 14 năm qua, chị Phượng vẫn bền bỉ băng rừng hàng chục cây số, vượt qua những con dốc dựng đứng, những lối mòn trơn trượt để cùng đồng nghiệp hoàn thành nhiệm vụ. Giữa đại ngàn heo hút, dáng người phụ nữ nhỏ bé ấy vẫn lặng lẽ bước đi, góp phần giữ bình yên cho những cánh rừng.

z7600515968533_affb3afd32bb16ee5e425226f52e2fd0-1f69239752a9f53486525b84b590942c.jpg

Từ mối tình thời sinh viên đến nay họ đã cùng nhau giữ trọn lời thề giữ rừng

Chia sẻ với chúng tôi, chị Võ Thị Phượng trải lòng: “Nghề bảo vệ rừng luôn phải đối mặt với nhiều hiểm nguy. Những chuyến tuần tra thường diễn ra ở địa hình phức tạp, xa khu dân cư, sóng điện thoại chập chờn, thậm chí mất liên lạc hoàn toàn. Hai vợ chồng nhiều khi được phân công ở các khu vực khác nhau nên có những ngày dài không thể liên hệ với nhau.

Do đặc thù công việc thường xuyên ở rừng, việc chăm sóc hai con nhỏ phần lớn phải nhờ ông bà ngoại và người thân hỗ trợ. Hai đứa trẻ vì thế sớm quen với sự tự lập, buổi sáng chúng tự chuẩn bị đến trường, buổi tối tự lo sinh hoạt. Có những lần con ốm đúng lúc cả hai vợ chồng đều đang trực rừng, chúng tôi chỉ biết nhờ cậy ông bà và hàng xóm chăm sóc”.

Lặng lẽ băng rừng, giữ màu xanh bằng tình yêu và trách nhiệm

Sau 14 năm công tác, mức lương của chị Phượng mới chỉ hơn 8 triệu đồng/tháng còn anh Ngọc khoảng 6 triệu đồng/tháng. Với đồng lương ít ỏi phải lo đủ chi phí sinh hoạt, học hành của hai con nhỏ, cuộc sống của họ vẫn còn nhiều chật vật. Ngôi nhà che nắng che mưa của gia đình hiện chỉ là căn chòi nhỏ được người thân cho ở tạm.

z7600515935119_ffe2a305a7ebe3813573f78971a73d77.jpg

Bữa cơm tạm của vợ chồng anh Ngọc cùng đồng nghiệp giữa rừng

Thế nhưng, khó khăn không làm họ chùn bước. Giữa những chuyến tuần tra dài ngày, bữa ăn của họ đôi khi chỉ là nắm cơm trắng chấm muối vừng hay bát mì tôm pha vội bên dòng suối, dưới tán cây rừng. Nhưng với anh Ngọc và chị Phượng, đó đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống.

“Lực lượng chuyên trách bảo vệ rừng phải thực hiện nhiệm vụ 24/24, nhất là vào dịp lễ, Tết hay những tháng cao điểm phòng chống cháy rừng. Từ tuyên truyền, vận động người dân sống ven rừng, ngăn chặn các đối tượng xâm nhập trái phép, đến phát dọn thực bì, tuần tra và tham gia chữa cháy rừng… tất cả đều là trách nhiệm của chúng tôi”, anh Ngọc chia sẻ.

Theo anh Ngọc, mỗi chuyến tuần tra phải di chuyển bằng xe nên hành trang luôn phải gọn nhẹ. Anh em thường mang theo cơm nắm, cá khô nướng sẵn để tiện ăn nhanh khi dừng nghỉ. “Đã chọn nghề giữ rừng thì phải chấp nhận vất vả. Đổi lại, nhìn thấy cánh rừng bình yên, ai cũng hoàn thành nhiệm vụ, thế là vui rồi”, anh nói.

z7600515899979_6865ea391fdfb49f56d42eda51c4b8cf.jpg

Mặc dù khó khăn vất vả song lực lượng bảo vệ rừng luôn kiên trì không chỉ bằng trách nhiệm mà còn bằng tình yêu với nghề

Ông Nguyễn Văn Thành - Giám đốc Ban Quản lý rừng phòng hộ Đông Bắc Chư Păh cho biết: “Đơn vị hiện quản lý hơn 15.000 ha rừng với 20 cán bộ, nhân viên, trong đó 15 người làm nhiệm vụ chuyên trách bảo vệ rừng. Bình quân mỗi người phải phụ trách khoảng 1.000 ha rừng trải dài trên nhiều tiểu khu, địa hình phức tạp và xa khu dân cư. Diện tích rừng lớn nhưng lực lượng mỏng, cán bộ bảo vệ rừng phải thường xuyên băng rừng, vượt suối tuần tra để kịp thời phát hiện, ngăn chặn các hành vi xâm hại tài nguyên rừng".

Theo ông Thành, dù thu nhập còn thấp, điều kiện làm việc nhiều thiếu thốn và tiềm ẩn nguy hiểm, nhưng đa số cán bộ vẫn kiên trì bám nghề. Đặc biệt, với những gia đình có cả vợ chồng cùng làm nghề giữ rừng như anh Ngọc và chị Phượng, sự hy sinh càng lớn hơn.

Vì thế, đơn vị luôn trân trọng sự cống hiến thầm lặng của họ, đồng thời mong muốn các ngành chức năng quan tâm hơn đến chế độ, chính sách để lực lượng bảo vệ rừng yên tâm gắn bó lâu dài với nghề.

Trước những khó khăn, nguy hiểm, cơ quan chức năng đã có nhiều đề xuất để hỗ trợ chế độ, chính sách cho lực lượng bảo vệ rừng

Trước những khó khăn, nguy hiểm, cơ quan chức năng đã có nhiều đề xuất để hỗ trợ chế độ, chính sách cho lực lượng bảo vệ rừng

Giữa cánh rừng bạt ngàn màu xanh, những bước chân lặng lẽ của vợ chồng anh Ngọc - chị Phượng hay các anh em đồng nghiệp vẫn ngày ngày in dấu trên từng lối mòn. Họ không chỉ giữ rừng bằng trách nhiệm với nghề, mà còn bằng một lời hẹn ước giản dị của tình yêu và niềm tin, giữ cho màu xanh của rừng mãi còn, như chính mái ấm và tương lai của mình.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết