Sự kiện
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Chiếc khăn gói trọn tình mẹ

Khi giúp mẹ dọn dẹp, sắp xếp lại đồ đạc trong nhà, tôi bất ngờ nhìn thấy chiếc khăn mùi xoa ngày bé của mình được gấp gọn đặt trong góc tủ cũ.

Chiếc khăn mùi xoa - người bạn thân thiết một thời. Ảnh minh họa: ITN.
Chiếc khăn mùi xoa - người bạn thân thiết một thời. Ảnh minh họa: ITN.

Có những đồ vật nằm lặng lẽ trong ngăn tủ suốt bao năm tháng, tưởng chừng đã bị thời gian phủ mờ, rơi vào quên lãng nhưng chỉ một lần vô tình chạm tay, mọi ký ức lại ùa về, sống động, vẹn nguyên như chưa từng phôi pha.

Khi giúp mẹ dọn dẹp, sắp xếp lại đồ đạc trong nhà, tôi bất ngờ nhìn thấy chiếc khăn mùi xoa ngày bé của mình được gấp gọn đặt trong góc tủ cũ. Mảnh vải vuông vắn màu xanh da trời, mềm mịn đã ngả màu, vẫn còn đó nét thêu tên tôi bằng chỉ đỏ ở góc khăn.

Bên cạnh là chú chim vành khuyên bé xíu đang đậu trên cành, như vừa hót vang lời chào nắng sớm. Tim tôi như chậm lại một nhịp. Một thứ kỷ vật nhỏ bé mà lại đánh thức cả vùng trời thương nhớ mênh mang.

Chiếc khăn mùi xoa là món quà sinh nhật đầu tiên mẹ tặng tôi. Người bạn thân thiết ấy theo tôi đi khắp mọi nơi. Mỗi buổi sáng trước khi đến lớp, mẹ lại cẩn thận gấp chiếc khăn thành hình tam giác nhỏ rồi buộc hờ quanh cổ tôi. Những hôm trời trở lạnh, mẹ dặn đi dặn lại: “Đừng tháo ra kẻo gió lùa vào cổ”.

Tôi vẫn nhớ cảm giác mềm mịn của mảnh vải chạm vào da, mang theo mùi nắng thơm thoảng sau mỗi lần mẹ phơi ngoài sân. Có hôm chạy nhảy trên sân trường đến mồ hôi nhễ nhại, tôi lại tháo khăn ra lau trán. Có hôm bị ngã trầy đầu gối, nước mắt rơm rớm, chiếc khăn bỗng trở thành vật cứu viện nhỏ bé mà dịu dàng.

Không chỉ gắn bó với tôi trong những ngày đến lớp, chiếc khăn còn là một phần không thể thiếu trong phương thuốc đánh cảm dân gian mà mẹ vẫn hay dùng. Chính vì tôi là đứa trẻ hay ốm vặt, nên mỗi lần thấy tôi chảy nước mũi, hắt hơi, lười ăn, đôi mắt mẹ lại ánh lên nét lo lắng. Nhưng thay vì cho con uống thuốc tây, mẹ có bài thuốc riêng, đơn giản mà hiệu nghiệm vô cùng.

Đầu tiên, mẹ tháo sợi dây chuyền bạc trên cổ tôi rồi lấy chiếc khăn mùi xoa ra chuẩn bị cho việc “đánh cảm”. Sau đó, mẹ nhóm bếp, luộc hai quả trứng gà nhà nuôi. Trứng vừa chín tới, mẹ nhanh tay bóc vỏ khi còn nóng hổi, tách lấy lòng trắng rồi đặt sợi dây bạc vào giữa. Tất cả được gói kín trong chiếc khăn, thành một túi chườm nhỏ nhắn, nóng hổi và thơm mùi trứng.

Tôi nằm úp mặt lên gối, vén áo lên cao quá vai, hồi hộp chờ mẹ bắt đầu. Mẹ miết chiếc túi nhịp nhàng từ thái dương, xuống cổ, đi dọc sống lưng, rồi đến gan bàn tay, gan bàn chân. Hơi nóng phả ra, chạm vào da thịt khiến tôi rùng mình nhưng sau đó là cảm giác dễ chịu, thư thái như được mẹ xoa bóp khắp cơ thể. Vừa chườm đều tay, mẹ vừa dịu dàng dặn tôi không đội nắng đầu trần hay dầm mưa nữa. Bàn tay mẹ cứ thế chà đi chà lại nhịp nhàng, cho đến khi túi chườm nguội hẳn mới thôi.

Phần tôi mong chờ nhất là khoảnh khắc mẹ mở chiếc khăn ra. Lòng trắng trứng giờ đã bết dính, dây bạc thì loang lổ những mảng xám đen xen đỏ. Tôi tròn mắt thích thú như vừa chứng kiến một màn ảo thuật. Mẹ chỉ cười: “Thế là con sắp khỏi rồi đấy”. Sau đó, mẹ lau người thật nhanh cho tôi bằng nước ấm rồi ân cần đặt vào tay tôi phần lòng đỏ trứng thơm bùi trong chiếc bát nhỏ xinh.

Những lần đánh cảm như thế đã in đậm trong tâm trí tôi. Chiếc khăn mùi xoa luôn gói trọn phép màu hút hết độc tố giúp tôi khỏe lại. Mỗi lần dùng xong, khăn được mẹ giặt sạch, phơi nắng, thơm tho. Nếu tôi không quàng cổ thì sẽ được xếp ngay ngắn vào góc tủ, sẵn sàng dùng khi cần thiết.

Tôi từng thắc mắc: Vì sao mẹ không dùng khăn mặt hay khăn tắm mà cứ là chiếc mùi xoa? Về sau tôi mới hiểu: Chỉ có khăn mùi xoa mới đủ chắc, đủ mềm, đủ mỏng, đủ gần gũi để trở thành túi chườm đánh cảm. Những vật dụng khác, dù dày dặn hơn, đắt tiền hơn, cũng không thể mang lại cảm giác êm ái nhẹ nhàng đến thế.

Giờ tôi đã làm mẹ. Mỗi khi trái gió trở trời, thấy các con hắt hơi sổ mũi, tôi cũng học theo cách đánh cảm dân gian của mẹ. Chỉ khác là chiếc khăn giờ đã thay bằng túi vải hoặc khăn tiện lợi dùng một lần. Phép màu vẫn xảy ra. Con tôi cũng khỏi nhanh. Nhưng lòng tôi lại bâng khuâng, cứ thấy tiếc nhớ như thiếu vắng một điều gì rất đỗi thân thuộc.

Nhiều lúc nhìn các con nằm ngoan ngoãn chờ mẹ chườm trứng, tôi lại bất giác nhớ đến mẹ mình ngày trước. Thì ra những điều tưởng như rất nhỏ bé ấy lại âm thầm nối dài qua nhiều thế hệ. Từ bàn tay của mẹ sang bàn tay của tôi, từ chiếc khăn mùi xoa năm nào sang những chiếc túi vải tiện lợi hôm nay, tình thương cứ lặng lẽ đi qua thời gian như thế.

Chiếc khăn vẫn nằm đó, lặng lẽ chờ tôi tìm về, như một cánh cửa diệu kỳ mở lối bước vào miền ký ức. Có đôi khi tôi tự hỏi vì sao mẹ vẫn giữ chiếc khăn ấy suốt bao năm mà không bỏ đi như bao vật cũ khác. Phải chăng với mẹ, đó không chỉ là mảnh vải nhỏ bé chứng kiến thời thơ ấu của con, mà còn là kỉ niệm về những ngày tháng mẹ kiên nhẫn chăm con qua bao cơn ốm và vui mừng khi con khỏe lại.

Mỗi lần nâng niu chiếc khăn cũ trên tay, tôi như cảm nhận được hơi ấm bàn tay mẹ thuở nào: Êm dịu, ân cần và đầy ắp yêu thương.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết